neu biet tram nam la huu han online
Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống. Như chờ tình đến rồi hãy yêu. "Nếu biết trăm năm là hữu hạn" chính là món quà vô giá cho những người đang tìm kiếm phương hướng của cuộc sống, những người đang đứng giữa
Nếu biết trăm năm là hữu hạn ngay từ tên gọi đã rất gợi mở và đầy ẩn ý. Với những cảm xúc sâu lắng, bao gồm những bài viết ngắn, đầy chất thơ, chiêm nghiệm về mọi vấn đề của cuộc sống hôm nay, với những buồn vui như hạt mưa trong tưới mát tâm hồn, cuốn sách đã chạm được đến những mẫu
Chào ngày mới. Giao thông và Phát triển. Học và làm theo Bác. Nam Định với phong trào thi đua yêu nước. Nông thôn mới. Từ màn ảnh đến cuộc sống. Xem & Suy ngẫm. Hương sắc Sông Hồng. Nhịp cầu nhà nông.
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn Tác giả Phạm Lữ Ân “Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu…” Có đôi khi những bộn bề của cuộc sống cuốn ta đi như dòng nước hững hờ cuốn trôi chiếc lá. Cứ thế, ta vội vã làm, vội vã ăn, vội vã ngủ, vội vã yêu và vội vã… để sống! Chắc hẳn đã không ít lần mỗi chúng ta đều thốt lên “giá như…” Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn, đưa người đọc đến nhiều tầng của cung bậc cảm xúc, đến nhiều không gian tưởng chừng ta không thể quay về. Vừa hoài niệm, sâu sắc, vừa giản dị, chân thành, vừa quá khứ, hiện tại. Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn cứ thế cuốn ta đi một cách nhẹ nhàng và đầy sâu lắng… Với tập hợp 40 truyện ngắn, chắc hẳn đâu đó xung quanh những câu chuyện ấy, ta sẽ vô tình bắt gặp chính ta. Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn là một quyển sách dành cho nhiều người. “Người ta gọi tuổi mới lớn là “tuổi biết buồn”. “Biết buồn” tức là chạm ngõ cuộc đời rồi đó. Biết buồn tức là bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của những khoảng trống trong tâm hồn. Biết buồn là khi nhận ra rằng có những lúc mình cảm thấy cô độc. Khi đó, hãy dành cho sự cô độc một khoảng riêng, hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó, như một căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Mỗi lần vào căn phòng ấy, dù tự nguyện hay bị xô đẩy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh khám phá bản thân trong sự tĩnh lặng. để rồi sau đó, bạn bình thản bước ra, khép cánh cửa lại và trở về với cuộc sống bề bộn thường ngày, vốn lắm nỗi buồn nhưng cũng không bao giờ thiếu niềm ” Trích “Những khoảng trống không phải để lấp đầy”Nếu có điều kiện quý độc giả nên mua bản gốc tại các cửa hàng sách trên toàn quốc để ủng hộ tác giả. Download ebook PDF Xem thêm Sách ngôn tình
Review sách “NẾU BIẾT TRĂM NĂM LÀ HỮU HẠN” Nguyễn Cẩm Vân “Nhà” chỉ là một từ ngắn ngủi, nó không đồng nghĩa với sự bình yên, nhưng chúng ta vẫn luôn khao khát rằng nó gắn với sự bình yên. Và khi nào “Nhà” trái nghĩa với bình yên thì đó là khởi đầu của sự bất hạnh.” – “Ai qua là là bao chốn xa” – Phạm Lữ Ân. Một câu nói mà tôi vẫn luôn nhớ mãi, kể từ lần đầu tiên đọc được trong cuốn “Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi” do Hoa Học Trò phát hành. Gần chục năm về trước, khi còn là một độc giả trung thành của tờ báo tuổi teen này, tôi chọn mua nó và chỉ nghĩ đơn giản là đọc cho vui, nhưng thật bất ngờ, những lời văn mộc mạc của tác giả như có một cái gì đó chạm đến trái tim tôi. Sau tám năm, lúc nhận được tin các tác phẩm này sẽ được tái bản, bổ sung và tập hợp thành cuốn sách “Nếu biết trăm năm là hữu hạn”, tôi không ngần ngại mà đặt mua ngay lập tức. Không hẳn là vì sự nổi tiếng của tác phẩm hay những bài review tuyệt vời trên mạng, mà vì tôi bất chợt muốn tìm lại cảm xúc năm nào, thứ cảm xúc vẫn luôn nằm ở một nơi nào đó trong trái tim. Đối với nhiều người, quyết định mua một cuốn sách có thể là vì bạn ấn tượng khi đọc những bài review về một phần hay nhất hoặc là tóm tắt về nội dung của nó, nhưng đối với tôi, chỉ cần đọc được bài “Ai qua là bao chốn xa” hay thậm chí là câu nói kia cũng đủ để tôi quyết định phải có được cuốn sách này. Cuốn sách không chỉ là tuổi thơ, ký ức, tình bạn, tình thân mà còn là thứ tình cảm lãng mạn nhất – tình yêu, mà đặc biệt là tình yêu của tuổi mới lớn, lứa tuổi ẩm ương nhất đời người. Phạm Lữ Ân cho chúng ta một góc nhìn, một cách cảm nhận, một cách sống rất đời, rất người và cũng vô cùng nhân văn. “Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hóa thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chính giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời… Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động. Xuân qua hè tới. Đông sang thu về… Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống. Như chờ tình đến rồi hãy yêu.” Cuốn sách còn là lời tâm sự, là tiếng lòng của tác giả với những vấn đề rất đỗi đời thường trong cuộc sống mà bất cứ ai cũng có thể gặp phải. Bạn sẽ tìm thấy trong đó một phần của chính bản thân mình, của bạn bè mình hay của những người xung quanh. Đó có thể là một cô bé với tuổi thơ thiếu thốn tình thương, một cậu học trò đang loay hoay với một tình yêu vừa chớm nở, một cô bạn không nguôi nỗi nhớ nhà ở một đất nước cách xa nửa vòng trái đất. Chúng ta, những ai đã từng lớn, đang lớn và sẽ lớn lên đều xứng đáng được tiếp thu những giá trị tốt đẹp trong cuốn sách này. Nó không chỉ là những ký ức tuổi thơ, một tình bạn đẹp tuổi học trò, những đam mê khao khát không biết bày tỏ cùng ai, mà còn là những trăn trở suy tư của thế hệ cũ về sự thay đổi, thay đổi trong chính suy nghĩ, cảm nhận và cách nhìn của thế hệ trẻ ngày nay. “Người ta thường tiếc vì cuộc đời không có nút Delete. Nhưng ta luôn có thể nhất nút Restart. Một cơ hội để khởi động lại. Một cơ hội để ta sữa chữa những hư hại của trái tim. Để ta quét vài con virus phiền nhiễu ra khỏi đầu óc. Để xoá bớt những mối quan hệ nặng nề mà vô dụng… Để dọn dẹp lại cuộc đời mình. Cơ hội đó đến,, ít nhất là mỗi năm một lần, vào ngày sinh nhật… Sự thật là năm vẫn trôi đi mải miết, và tuổi đời ta cứ thế mà đếm lên theo. Nhưng ngày tháng vẫn cứ trở lại hoài để nhắc rằng ta từng là đứa trẻ. Dù đây là lần sinh nhật thứ bao nhiêu của bạn đi nữa, thì cũng hãy ăn mừng một cách hân hoan và hồn nhiên như một đứa trẻ. Và hãy giữ luôn đứa trẻ ấy trong tim mình. Bởi tôi nhớ có ai đó đã nói “Tuổi của ta là tuổi của trái tim…” Những suy tư và chiêm nghiệm từ chính trải nghiệm trong cuộc đời tác giả, cuốn sách là liều thuốc tinh thần cho những bạn trẻ muốn vực dậy trái tim mình, cho những tổn thương dù là nhỏ nhặt hay nặng nề mà chúng ta vấp phải trong cuộc đời. Dù là thế nào đi nữa, thì hãy luôn nhớ rằng, ký ức, tuổi thơ đã đi qua và nằm lại trong sâu thẳm tâm hồn, để trở thành những giá trị đẹp đẽ nhất nuôi lớn bạn, việc của bạn là vững bước và tiếp tục trên chính chặng đường đời còn rất dài phía trước. Rồi mọi khó khăn sẽ qua đi và niềm vui sẽ ở lại. Hãy tin là như thế. Nếu bạn đang lạc lối giữa cuộc đời, băn khoăn lo lắng về tương lai hay chỉ đơn giản là muốn hoài niệm về những ký ức xưa cũ, đừng ngần ngại mà tìm đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” nhé!
Bạn đang đọc truyện Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn full đã hoàn thành của tác giả Phạm Lữ Ân. Bao gồm 40 truyện ngắn cho nên không có lời nhất định cho mỗi câu chuyện, chỉ là trong tất thảy cái riêng lẻ đó lại hợp thành một cung bậc cảm xúc sâu sắc gửi gắm đến mọi người. Biết đâu trong vài câu chuyện ngắn ta bắt gặp chính mình, bắt gặp ta chính là ai trong cuộc đời này. Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn cứ thế cuốn ta đi một cách nhẹ nhàng và đầy sâu lắng…Nhịp sống hiện đại khiến chúng ta làm việc gì cũng vội vàng chưa bao giờ chậm rãi thưởng thức điều gì, cũng giống như một cuộc chạy đua của mỗi người trên hành trình sống của mình để rồi bỗng có lúc dừng chân lại suy nghĩ để ta đều thốt lên hai chữ “giá như…” Tưởng chừng như tất cả không thể quay về, vừa hoài niệm lại sâu sắc, bộc lộ được sự giản dị, chân thành của con người trong quá khứ và hiện tại. Tựa như người ta nói tuổi mới lớn mang theo nhiều nỗi buồn, thì hãy để nỗi buồn ấy có một khoảng không riêng, đóng khung và đặt ra một giới hạn cho riêng nó. Và nếu trăm năm là hữu hạn, thì sao không thật sự sống hết khoảng đời hữu hạn đó.
neu biet tram nam la huu han online